Lỗi của mình là của mình

Posted by

Lỗi của mình là của mình. Không phải của người khác.
Tối qua đi ăn tối với đứa em gái, nó bảo: “Em nghĩ sau này Bìn sẽ rất mạnh mẽ, cả về thể chất lẫn tinh thần đó chị. Em để ý thấy mỗi lần bạn ấy ngã, ngã đau tới nỗi em còn cảm thấy xót luôn. Em chưa kịp nói gì đã thấy bạn ấy đứng dậy, phủi tay phủi chân cười rồi đi tiếp! Chẳng bao giờ thấy ăn vạ gì!”
Sáng nay, Min nghịch nên bị ngã chảy máu môi. Con đau lắm, con cũng khóc. Vì không giống như chị Bìn đã lớn rồi. Con mới 1 tuổi thôi. Nhưng mỗi lần Min đau, cũng giống như chị, con chỉ ụp mặt vào nức nở để cho đỡ đau thôi, chứ con biết là tại con mà. Lỗi của mình, mình phải chịu. Chứ ai chịu thay được bây giờ? Ngay cả khi bố mẹ có xót con cỡ nào chăng nữa.
Em vừa ngã xong. Cô giáo Bìn gọi điện thoại cho mẹ. Mẹ giật bắn người. Không biết ở trường có chuyện gì mà cô giọng có vẻ nghiêm trọng. Cô giáo nói các cô rất xin lỗi, vì lúc nãy Bìn bị ngã chảy máu chân.
Thanh hỏi cô: “Bây giờ thì Bìn không sao rồi chứ ạ?” Các cô lại liên tục xin lỗi, nói bây giờ Bìn không sao, nhưng lúc nãy thì chân có bị chảy máu. Mẹ Bìn: “Vâng, cám ơn cô”. Rồi cúp máy. Chắc các cô áy náy nên mới xin lỗi nhiều như vậy.
Min ngủ trưa, mẹ chạy xuống trường xem Bìn có ổn không? Mẹ vừa xuống, cô Kate chủ nhiệm ra tận cửa giải thích. Nhưng thực sự thì mẹ chỉ xuống xem Bìn đau chân thế nào, chứ không phải xuống trách các cô. Nên mẹ nói với cô giáo: “Cô đừng lo, không sao đâu. Mẹ chỉ xuống coi chân Bìn bị làm sao?”
Cô dắt Bìn ra, Bìn nhìn mẹ bẽn lẽn. Mẹ hỏi: “Con đau như thế nào? Tại sao con ngã?”
Bìn đưa chân cho mẹ xem, chân đã được cô băng lại rồi. Bìn nói: “Tại con vấp té!”
Mẹ hỏi: “Vì sao con vấp té?”
Bìn nói: “Tại Bìn đi không nhìn”
Mẹ bảo: ” Thế là con đúng hay con sai?”
Bìn trả lời: “Con sai!”
Mẹ lại nói: “Khi con đi đứng con nhìn phía dưới chân mình, chú ý hơn. Nếu không con bị ngã sẽ rất đau như thế này đấy!”
Cô giáo của Bìn là người Anh, nên khi 2 mẹ con nói tiếng Việt cô không hiểu nên khá bối rối. Mẹ Bìn ngước lên cám ơn cô, nói không sao đâu cô rồi lại nói với Bìn:
– Em Min cũng vừa bị ngã giống con.
Bìn cười hớn hở:
– Hai chị em Bìn ngã giống nha hả mẹ? Em Min là em trai con nên giống con hả mẹ?
Rồi tập tễnh bước vào lớp.
Con mình ngã ai mà không xót. Nhưng dạy con cách đứng lên, không phải bằng sự yếu mềm. Không phải là trách móc ai đó để thoả lòng mình. Mà trong từng va vấp ấy, hãy cho con thấy, kinh nghiệm sống được tích luỹ qua từng bài học nhỏ.
Thế đấy, khi bạn vấp ngã, có thể do kẻ khác ngáng chân bạn, có thể do có vật cản trước mặt bạn, nhưng ngã thì phải tự đứng dậy. Hãy xem những chướng ngại như một bài học, để chú ý quan sát hơn, lần sau không còn tái phạm nữa.
Chúng ta có thói quen đổ lỗi cho hoàn cảnh, do cái này cái kia. Vì thói quen đổ lỗi ấy, chúng ta đôi khi không tự nhìn nhận ra lỗi là ở chính bản thân mình.
Mình phải tự bảo vệ mình, phải chú ý quan sát, và cẩn thận trong mọi tình huống. Để làm gì? Để khiến cho chính mình, hạn chế tối đa những nỗi đau, những thương tổn.
Về giáo dục con cái, hãy dạy con cách tự đứng lên. Một đứa trẻ tự đứng lên. Sẽ là một người tự cường trong tương lai. Đường đời là một con đường dài. Nếu không tự lực, tự thân thì sẽ quen dần phụ thuộc. Người phụ thuộc là người yếu đuối. Và sống trong cuộc đời này, số phận của kẻ yếu thế nào, thì chắc hẳn ai cũng biết. Kẻ yếu sẽ phải dựa vào kẻ mạnh để sinh tồn, trở nên xấu xí khi sống không chính kiến, không bản sắc. Hoặc loay hoay một mình với vô vàn tình huống mà vì yếu đuối sẽ chẳng thể vượt qua.

Comments are closed.