Chuyện đời sống

Posted by

Chuyện đời sống.
Không hiểu có phải tại tôi nhạy cảm quá không, nhưng Từ ngày cái đám đi mây về gió giật mất khu vỉa hè, tôi vẫn chưa thấy có ma nào ngoài đường ra đó và ố á lên: à, lối đi của mình đây rồi.
Vắng lắm. Cứ 5-10 phút, hoạ hoằn tôi lại thấy có 1 người đi bộ trên đó. Mà 80% là đánh giày, bán hàng rong, và người già tập thể dục, 20% còn lại, là Tây. Vỉa hè thênh thang rồi đấy, để làm gì?
Vỉa hè à, đòi lại cho ai? 100 triệu dân đây, người đi bộ ở đâu?
Trái lại, với nền kinh tế của nước nhà, đặc biệt là Hà Nội, phụ thuộc chủ yếu vào kinh doanh dịch vụ cửa hàng mặt phố, cứ ngày ngày trôi qua, tôi lại thấy thêm nhiều nơi đóng cửa, nhiều con phố hiu hắt, nhiều người dân nghề nghiệp bán hàng long đong lận đận tìm kiếm thu nhập, nhiều doanh nghiệp đã nhỏ nay lại càng nhỏ, sập tiệm, loay hoay không biết phải làm thế nào.
Lũ đi mây về gió ấy giỏi thật, não người dân của chúng ta, đọc vài dòng báo xong là sạch trơn rồi.
Dân ko kiếm sống được, đất nước, doanh nghiệp lấy đâu ra mà đòi tồn tại.
Hả lũ đi mây về gió?

Comments are closed.